次韵孔文仲推官见赠

宋代 苏轼
我本糜鹿性,谅非伏辕姿。 君如汗血马,作驹已权奇。 齐驱大道中,并带銮镳驰。 闻声自决骤,那复受絷维。 谓君朝发燕,秣楚日未欹。 云何中道止,连蹇驴骡随。 金鞍冒翠锦,玉勒垂青丝。 旁观信美矣,自揣良厌之。 均为人所势,何必陋盐辎。 君看立仗马,不敢鸣且窥。 调习困鞭箠,仅存骨与皮。 人生各有志,此论我久持。 他人闻定笑,聊与吾子期。 空斋卧积雨,病骨烦撑支。 秋草上垣墙,霜叶鸣阶墀。 门前自无客,敢作扬雄麾。 候吏报君来,弭节江之湄。 一对高人谈,稍忘俗吏卑。 今朝枉诗句,粲如凤来仪。 上山绝梯磴,坠海迷津涯。 怜我枯槁质,借润生华滋。 肯效世俗人,洗刮求瘢痍。 贤明日登用,清庙歌缉熙。 胡不学长卿,预作封禅词。
běn 鹿 xìng   liàng fēi yuán 姿  
jūn hàn xuè   zuò quán  
dào zhōng   bìng dài luán biāo chí  
wén shēng jué zhòu   shòu zhí wéi  
wèi jūn cháo yàn   chǔ wèi  
yún zhōng dào zhǐ   lián jiǎn luó suí  
jīn ān mào cuì jǐn   chuí qīng  
páng guān xìn měi   chuāi liáng yàn zhī  
jūn wéi rén suǒ shì   lòu yán  
jūn kàn zhàng   gǎn míng qiě kuī  
diào kùn biān chuí   jǐn cún  
rén shēng yǒu zhì   lùn jiǔ chí  
rén wén dìng xiào   liáo  
kōng zhāi   bìng fán chēng zhī  
qiū cǎo shàng yuán qiáng   shuāng míng jiē chí  
mén qián   gǎn zuò yáng xióng huī  
hòu bào jūn lái   jié jiāng zhī méi  
duì gāo rén tán   shāo wàng bēi  
jīn zhāo wǎng shī   càn fèng lái  
shàng shān jué dèng   zhuì hǎi jīn  
lián gǎo zhì   jiè rùn shēng huá  
kěn xiào shì rén   guā qiú bān  
xián míng dēng yòng   qīng miào  
xué zhǎng qīng   zuò fēng shàn