次韵孔文仲舍人酴醾

宋代 苏辙
苍蛇冻不死,轻素暖仍归。 落蕊时吹面,繁香自扑帏。 光凝真照夜,枝软或牵衣。 似厌风霾苦,应思雾雨霏。 开樽迎最盛,扫地见初稀。 赖有清阴在,金波肯发挥。
cāng shé dòng   qīng nuǎn réng guī  
luò ruǐ shí chuī miàn   fán xiāng wéi  
guāng níng zhēn zhào   zhī ruǎn huò qiān  
shì yàn fēng mái   yīng fēi  
kāi zūn yíng zuì shèng   sǎo jiàn chū  
lài yǒu qīng yīn zài   jīn kěn huī