次韵可行记圭塘草木 其七

元代 许有壬
人生念慈亲,堂阶多树萱。忽随灵椿化,冥漠俱高骞。 此忧讵可忘,肝摧不能言。对花差自慰,白头还抱孙。
rén shēng niàn qīn   táng jiē duō shù xuān suí líng chūn huà 椿 míng   gāo qiān    
yōu wàng   gān cuī néng yán duì huā chà wèi bái   tóu hái bào sūn