次韵康侍郎咏雪

宋代 林季仲
天公昨夜醉如泥,擘碎浮云散漫飞。 谢女饶他歌柳絮,曹人堪笑比麻衣。 平铺宝贝知何限,豫表丰禅不待祈。 最是松林难画处,晚晴犹吐玉霏霏。
tiān gōng zuó zuì   bāi suì yún sǎn màn fēi  
xiè ráo liǔ   cáo rén kān xiào  
píng bǎo bèi zhī xiàn   biǎo fēng chán dài  
zuì shì sōng lín nán huà chù   wǎn qíng yóu fēi fēi