次韵君俞四首 其一

宋代 李之仪
文章老去岂能神,犹有残膏占旧名。赋就贾生空自感,诗成侯喜近闻声。 拾尘已信非尝饭,撒豆终知不是兵。多谢嘉篇慰岑寂,便思约伴问归程。
wén zhāng lǎo néng shén   yóu yǒu cán gāo zhàn jiù míng jiù jiǎ shēng kōng gǎn   shī chéng hóu jìn wén shēng
shí chén xìn fēi cháng fàn   dòu zhōng zhī shì bīng duō xiè jiā piān wèi cén   biàn 便 yuē bàn wèn guī chéng