次韵君武中秋月下

宋代 释德洪
秋光一半去无迹,万里阴晴占此夕。书生醉语哦月诗,想见看朱眩成碧。 白公初携佳句归,便觉草露寒沾衣。夜晴兰室亦怀古,领略太白怀玄晖。 千字一挥才瞬息,流珠走盘纷的皪。故应奇韵自天成,此诗如女有正色。 风鉴从来别俗氛,吐词句句含烟云。坐令一日传万口,不减长吉题高轩。 君家客皆天下士,放意高谈饮文字。江左风流扫地空,今日追游可无愧。 嗟予秃鬓欲逃名,朅来百虑霜雪凝。世间垢习揩磨尽,但馀猿鹤哀吟声。 君看清河夜升镜,微云灭尽如磨莹。定当先生度青冥,思冷魂澄亦幽兴。 笑中笔阵横词锋,照人秀色烟茸茸。调高未数紫芝曲,酒味且卧黄金钟。 人生一笑如电掣,岂特山舟藏岁月。自惭陋句类无盐,敢并高人天下白。
qiū guāng bàn   wàn yīn qíng zhàn shū shēng zuì ó yuè shī xiǎng   jiàn kàn zhū xuàn chéng    
bái gōng chū xié jiā guī   biàn 便 jué cǎo hán zhān qíng lán shì huái 怀 lǐng   lüè tài bái huái xuán 怀 huī    
qiān huī cái shùn   liú zhū zǒu pán fēn de yīng yùn tiān chéng   shī yǒu zhèng    
fēng jiàn cóng lái bié fēn   hán yān yún zuò lìng chuán wàn kǒu   jiǎn zhǎng gāo xuān    
jūn jiā jiē tiān xià shì   fàng gāo tán yǐn wén jiāng zuǒ fēng liú sǎo kōng jīn   zhuī yóu kuì    
jiē bìn táo míng   qiè lái bǎi shuāng xuě níng shì jiān gòu kāi jǐn dàn   yuán āi yín shēng    
jūn kàn qīng shēng jìng   wēi yún miè jǐn yíng dìng dàng xiān sheng qīng míng   lěng hún chéng yōu xīng    
xiào zhōng zhèn héng fēng   zhào rén xiù yān róng róng diào gāo wèi shù zhī jiǔ   wèi qiě huáng jīn zhōng    
rén shēng xiào diàn chè   shān zhōu cáng suì yuè cán lòu lèi yán gǎn   bìng gāo rén tiān xià bái