次韵居甫六绝句 其三

宋代 许及之
际天空翠滴人衣,拍岸波纹泛渺瀰。有意雨声停白昼,无端草色上朱扉。
tiān kōng cuì rén   pāi àn wén fàn miǎo yǒu shēng tíng bái zhòu   duān cǎo shàng zhū fēi