次韵镜上人三首 其一

宋代 饶节
妙处从来自不传,少时喜乐似初禅。为山何止不成篑,掘井于今未及泉。 自了一生同作梦,频麾万事付苍烟。因师聊作逢场戏,老马为驹不受鞭。
miào chù cóng lái chuán   shǎo shí shì chū chán wéi shān zhǐ chéng kuì   jué jǐng jīn wèi quán
le shēng tóng zuò mèng   pín huī wàn shì cāng yān yīn shī liáo zuò féng chǎng   lǎo wéi shòu biān