次韵景仁寄君实决乐议之作

宋代 范纯仁
馀生苦多难,所向招诋谰。前年失二子,悲肠剧刳剜。 悸魂念职守,忧患何瀰漫。叫阍辄自陈,闻者为辛酸。 朝恩俯从欲,幸忝留司官。薄廪沾甑釜,尚愧远祖丹。 西都多巨公,贤哲罗衣冠。亲炙挹高义,朝夕陪清欢。 蒹葭倚白玉,蚁蛭对层峦。肴羞屡陈列,桃梨烦雕钻。 翰林壶冰洁,秘殿朱绳端。远识固莫测,确论宜不刊。 立行皆表的,析埋亡髀髋。从容及议乐,辩论生酒阑。 相圃众如堵,楚战惴旁观。辞锋奋铦利,学海翻波澜。 解带拒班输,登坛劫齐桓。焚舟却魏武,火牛快田单。 守义若据险,持说侔执干。当仁不相让,食马几及肝。 听者如馁人,得味皆珍餐。折衷无圣师,简编阙且残。 谁能置轻重,愈见制作难。两家难未解,宜僚徒弄丸。 辨璞待炎火,知松须岁寒。善教已乃孚,大器久始完。 人虽不我合,留俾后世看。行道匪彊聒,贤蕴宁遽殚。 用舍系所逢,明哲固能安。乐天复知命,颐养资广胖。
shēng duō nàn   suǒ xiàng zhāo lán qián nián shī èr zi bēi   cháng wān    
hún niàn zhí shǒu   yōu huàn màn jiào hūn zhé chén wén   zhě wèi xīn suān    
cháo ēn cóng   xìng tiǎn liú guān báo lǐn zhān zèng shàng   kuì yuǎn dān    
西 dōu duō gōng   xián zhé luó guān qīn zhì gāo zhāo   péi qīng huān    
jiān jiā bái   zhì duì céng luán yáo xiū chén liè táo   fán diāo zuàn    
hàn lín bīng jié   diàn 殿 zhū shéng duān yuǎn shí què   lùn kān    
xíng jiē biǎo de   mái wáng kuān cóng róng biàn   lùn shēng jiǔ lán    
xiāng zhòng   chǔ zhàn zhuì páng guān fēng fèn xiān xué   hǎi fān lán    
jiě dài bān shū   dēng tán jié huán fén zhōu què wèi huǒ   niú kuài tián dān    
shǒu ruò xiǎn   chí shuō móu zhí gàn dāng rén xiāng ràng shí   gān    
tīng zhě něi rén   wèi jiē zhēn cān shé zhōng shèng shī jiǎn   biān quē qiě cán    
shuí néng zhì qīng zhòng   jiàn zhì zuò nán liǎng jiā nán wèi jiě   liáo nòng wán    
biàn dài yán huǒ   zhī sōng suì hán shàn jiào nǎi   jiǔ shǐ wán    
rén suī   liú hòu shì kàn háng dào fěi jiàng guā xián   yùn níng dān    
yòng shè suǒ féng   míng zhé néng ān tiān zhī mìng   yǎng guǎng pàng 广