次韵寄蓝六在广陵

宋代 黄庭坚
圣学相期沧海头,当时各倚富春秋。 班扬文字初无意,滕薛功名自不优。 焦尾朱弦非众听,南山白石使人愁。 传声为向扬州问,相忆犹能把酒不。
shèng xué xiāng cāng hǎi tóu   dāng shí chūn qiū  
bān yáng wén chū   téng xuē gōng míng yōu  
jiāo wěi zhū xián fēi zhòng tīng   nán shān bái shí shǐ 使 rén chóu  
chuán shēng wèi xiàng yáng zhōu wèn   xiāng yóu néng jiǔ