次韵解禹玉

宋代 陈造
夫君官职虽西班,夫君不独师孔颜。 画手人言逼曹{羁去马换月},诗力自诡追子山。 对客每游庖丁刃,得兴笑解齐女环。 般礴臝前笔未落,竞病韵险思不悭。 掀髯扫出山河影,就醉或放风月闲。 我亦平生弄翰墨,诸公颇置齿颊间。 侧身南望常仰高,肯交下风俄二毛。 京口市楼听度曲,广陵帅席陪挥毫。 悲吟自作夜虫响,绝唱傍羡秋鹰豪。 虚孰高名擅顾陆,仅识妙思陵庄骚。 金阜老仙宪文武,醴筵继日唤我曹。 银台吐焰眩金翠,绣帷护暖闻兰膏。 挈挈去寻樵牧盟,贷我抗俗惭山灵。 风流云散有悲唶,目前赤脚仍樵青。 府公忽驾西蜚鹄,言访剑阁摹旧铭。 女娲青泥万山外,争突云日寒峥嵘。 前观弦断更容续,一纸寄意良未能。 向者望望君不来,谈舌攒棘胸填埃。 叩门剥啄粲一笑,洒然一洗衰病怀。 新诗绝妙不我靳,笑口忽复缘君开。 骥足争先真老矣,屠门大嚼亦快哉。 但令石交不遐弃,此外扰扰付一咍。 几时携将好东绢,倩卷吴山水回。
jūn guān zhí suī 西 bān   jūn shī kǒng yán  
huà shǒu rén yán cáo   { huàn yuè   }   shī guǐ zhuī zi shān  
duì měi yóu páo dīng rèn   xīng xiào jiě huán  
bān luǒ qián wèi luò   jìng bìng yùn xiǎn qiān  
xiān rán sǎo chū shān yǐng   jiù zuì huò fàng fēng yuè xián  
píng shēng nòng hàn   zhū gōng zhì chǐ 齿 jiá jiān  
shēn nán wàng cháng yǎng gāo   kěn jiāo xià fēng é èr máo  
jīng kǒu shì lóu tīng   guǎng 广 líng shuài péi huī háo  
bēi yín zuò chóng xiǎng   jué chàng bàng xiàn qiū yīng háo  
shú gāo míng shàn   jǐn shí miào líng zhuāng sāo  
jīn lǎo xiān xiàn wén   yán huàn cáo  
yín tái yàn xuàn jīn cuì   xiù wéi nuǎn wén lán gāo  
qiè qiè xún qiáo méng   dài kàng cán shān líng  
fēng liú yún sàn yǒu bēi jiè   qián chì jiǎo réng qiáo qīng  
gōng jià 西 fēi   yán fǎng 访 jiàn jiù míng  
qīng wàn shān wài   zhēng yún hán zhēng róng  
qián guān xián duàn gèng róng   zhǐ liáng wèi néng  
xiàng zhě wàng wàng jūn lái   tán shé zǎn xiōng tián āi  
kòu mén zhuó càn xiào   rán shuāi bìng huái 怀  
xīn shī jué miào jìn   xiào kǒu yuán jūn kāi  
zhēng xiān zhēn lǎo   mén jiáo kuài zāi  
dàn lìng shí jiāo xiá   wài rǎo rǎo hāi  
shí xié jiāng hǎo dōng juàn   qiàn juǎn shān shuǐ huí