次韵季弟善权阻雪古风

宋代 李纲
岁晏江南三尺雪,奕奕瀌瀌遂连月。意浓岂是天纲疏,势重便疑坤轴折。 溪行小艇碎琼瑶,自胜缟带随车辙。暝投兰若寄僧房,更觉千岩鸟飞绝。 忆昔宣和全盛年,嘉瑞应期来自天。千官朝贺未央里,仰视龙尾垂蜿蜒。 珠树莹煌青琐闼,玉花浮动苍龙阙。但将歌舞赏清妍,肯信山河会分裂。 自从国步多艰难,胡骑长驱窥汉关。阴风惨淡随杀气,见雪翻使摧心颜。 古来治理初无别,中国浸强胡浸灭。坐令和气变阳春,肉食于今未宜忽。 迂愚放逐恩已宽,敢惮道远貂裘寒。空馀炯炯寸心赤,中夜不寐忧千端。 素发飘萧头已满,百年光景行将半。未知梦幻此生中,几回看雪光凌乱。 会当扫动豺狼穴,国耻乘时须一雪。酒酣拔剑斫地歌,心胆开张五情热。 中兴之运我期皇,江汉更洒累臣血。
suì yàn jiāng nán sān chǐ xuě   biāo biāo suì lián yuè nóng shì tiān gāng shū shì   zhòng biàn 便 kūn zhóu zhé    
xíng xiǎo tǐng suì qióng yáo   shèng gǎo dài suí chē zhé míng tóu lán sēng fáng gèng   jué qiān yán niǎo fēi jué    
xuān quán shèng nián   jiā ruì yìng lái tiān qiān guān cháo wèi yāng yǎng   shì lóng wěi chuí wān yán    
zhū shù yíng huáng qīng suǒ   huā dòng cāng lóng quē dàn jiāng shǎng qīng yán kěn   xìn shān huì fēn liè    
cóng guó duō jiān nán   cháng kuī hàn guān yīn fēng cǎn dàn suí shā jiàn   xuě fān shǐ cuī 使 xīn yán    
lái zhì chū bié   zhōng guó jìn qiáng jìn miè zuò lìng biàn yáng chūn ròu   shí jīn wèi    
fàng zhú ēn kuān   gǎn dàn dào yuǎn diāo qiú hán kōng jiǒng jiǒng cùn xīn chì zhōng   mèi yōu qiān duān    
piāo xiāo tóu mǎn   bǎi nián guāng jǐng xíng jiāng bàn wèi zhī mèng huàn shēng zhōng   huí kàn xuě guāng líng luàn    
huì dāng sǎo dòng chái láng xué   guó chǐ chéng shí xuě jiǔ hān jiàn zhuó xīn   dǎn kāi zhāng qíng    
zhōng xīng zhī yùn huáng   jiāng hàn gèng léi chén xuè