次韵寄答方石二首 其一

明代 李东阳
玉河杨柳几春风,回首长安是梦中。别雁有时传塞北,愁云昨夜起天东。 应怀野客歌招隐,肯效文人作送穷。我病欲攻无药石,愧将交谊托微躬。
yáng liǔ chūn fēng   huí shǒu cháng ān shì mèng zhōng bié yàn yǒu shí chuán sài běi chóu   yún zuó tiān dōng    
yīng huái 怀 zhāo yǐn   kěn xiào wén rén zuò sòng qióng bìng gōng yào shí kuì   jiāng jiāo tuō wēi gōng