次韵寄酬无言兄颁政二章 其一

宋代 刘一止
凤不出丹穴,姬孔叹且思。忽来乃为时,不计身安危。 采色炫世眼,鸣声漏天机。高梧寄孤巢,俯仰反自悲。 矧复鴳雀俦,妒喘如筒吹。我知盛名下,忧惙甚井眉。 宠辱更事耳,何异秦晋饥。生身等世间,宁免相贷资。 公乎岂人谋,天特相兹时。奈何不自量,径欲力撼之。 如我实助喜,良是昔所期。蜀笺冰不如,忽枉洒兰辞。 三复重太息,无术可肉飞。要看笔如椽,涂改生民诗。
fèng chū dān xué   kǒng tàn qiě lái nǎi wéi shí   shēn ān wēi
cǎi xuàn shì yǎn   míng shēng lòu tiān gāo cháo   yǎng fǎn bēi
shěn yàn què chóu   chuǎn tǒng chuī zhī shèng míng xià   yōu chuò shén jǐng méi
chǒng gēng shì ěr   qín jìn shēng shēn děng shì jiān   níng miǎn xiāng dài
gōng rén móu   tiān xiāng shí nài liàng   jìng hàn zhī
shí zhù   liáng shì suǒ shǔ jiān bīng   wǎng lán
sān zhòng tài   shù ròu fēi yào kàn chuán   gǎi shēng mín shī