次韵寄酬无言兄颁政二章 其二

宋代 刘一止
自公之出矣,岂不旦夕思。人情剧险艰,太行未足危。 十年江湖心,鸥鸟识忘机。却来鹓鹭行,方寸交喜悲。 晚被天语温,习如和风吹。凡公宿昔交,谁不胜两眉。 如我故陆沈,笔耕遇比饥。胸腹抱介介,何以取世资。 时哉今唐虞,不出斯无时。苕之水洋洋,我饥实乐之。 如何磊落人,颇复误见期。谁能叩人门,受彼在亡辞。 吸饮风露寒,身轻会孤飞。明时自嗟拙,敢赋衡门诗。
gōng zhī chū   dàn rén qíng xiǎn jiān   tài xíng wèi wēi
shí nián jiāng xīn   ōu niǎo shí wàng què lái yuān xíng   fāng cùn jiāo bēi
wǎn bèi tiān wēn   fēng chuī fán gōng 宿 jiāo   shuí shèng liǎng méi
shěn   gēng xiōng bào jiè jiè   shì
shí zāi jīn táng   chū shí sháo zhī shuǐ yáng yáng   shí zhī
lěi luò rén   jiàn shuí néng kòu rén mén   shòu zài wáng
yǐn fēng hán   shēn qīng huì fēi míng shí jiē zhuō   gǎn héng mén shī