次韵寄傲轩

宋代 释德洪
道夫飞鸟倦知还,一钵安巢又故山。无累自然增逸兴,有名终恐废长闲。 背时生计风烟上,随意园林指顾间。应笑市朝争夺者,暗惊清镜失朱颜。
dào fēi niǎo juàn zhī hái   ān cháo yòu shān lěi rán zēng xìng yǒu   míng zhōng kǒng fèi zhǎng xián    
bèi shí shēng fēng yān shàng   suí yuán lín zhǐ jiān yīng xiào shì cháo zhēng duó zhě àn   jīng qīng jìng shī zhū yán