次韵见赠

宋代 释德洪
已甘老死长松下,赏音乃有如公者。谬当大匠许才能,名器从来岂容假。 但欣一笑说江乡,意气平生要倾泻。先生之诗自豪放,寒陋心知鄙东野。 此篇粹然有精思,百锻良金方出冶。汗颜缩手置袖间,对公谁敢言骚雅。 自怜华发住江村,地偏心远过从寡。茆檐扪虱鸟声寂,故絮悬鹑成磊苴。 右耳已从前月聋,更欲忘言到瘖哑。多生垢习磨未尽,公诗又欲临窗写。 何当看公醉岸帻,约束万象闲挥洒。眼寒独立梁宋郊,一尾追风睇奔马。 读罢新诗发长叹,春色惊回阿练若。浪秃宣毫和不成,自笑才悭真注瓦。
gān lǎo cháng sōng xià   shǎng yīn nǎi yǒu gōng zhě miù dāng jiàng cái néng míng   cóng lái róng jiǎ    
dàn xīn xiào shuō jiāng xiāng   píng shēng yào qīng xiè xiān sheng zhī shī háo fàng hán   lòu xīn zhī dōng    
piān cuì rán yǒu jīng   bǎi duàn liáng jīn fāng chū hàn yán suō shǒu zhì xiù jiān duì   gōng shuí gǎn yán sāo    
lián huá zhù jiāng cūn   piān xīn yuǎn guò cóng guǎ máo yán mén shī niǎo shēng   xuán chún chéng lěi    
yòu ěr cóng qián yuè lóng   gèng wàng yán dào yīn duō shēng gòu wèi jǐn gōng   shī yòu lín chuāng xiě    
dāng kàn gōng zuì àn   yuē shù wàn xiàng xián huī yǎn hán liáng sòng jiāo   wěi zhuī fēng bēn    
xīn shī cháng tàn   chūn jīng huí ā liàn ruò làng xuān háo chéng   xiào cái qiān zhēn zhù