次韵姜叔德冬雪

元代 梁寅
黄云羃羃四山围,翻海阴风撼竹扉。珠向美人帘下撒,花当归客马前飞。 夜窗销烛增寒气,晓艇掀篷失翠微。豪俊不誇金帐饮,新诗联璧自生辉。
huáng yún shān wéi   fān hǎi yīn fēng hàn zhú fēi zhū xiàng měi rén lián xià huā   dāng guī qián fēi    
chuāng xiāo zhú zēng hán   xiǎo tǐng xiān péng shī cuì wēi háo jùn kuā jīn zhàng yǐn xīn   shī lián shēng huī