次韵胡学长喜雨

宋代 陈造
胡君著述间,动作千载计。 雅奥三百篇,挹取欲无艺。 一源发至醇,万象赴傲睨。 平生笑此癖,论交惜晚岁。 君诗信入神,我眼本无翳。 屈膝邢娥前,酬赠惭丑戾。 忆初拜雩坛,遽恐枵腹毙。 徒然阴枢纵,宁止乾胏噬。 敢徐救焚步,颇徇非鬼祭。 端知世兴道,密若有司契。 神孚圣君德,家汀良牧惠。 天人隔显幽,论理不论势。 朝来望阡陌,白水涨天际。 歌呼满中田,不勉渠自励。 黍稌分后先,稂稗易耘薙。 清泉向小歉,比屋念遗穧。 饥饱巧相补,上帝亦已谛。 老夫办叠期,是恩良不细。 仙曹有佳招,天阍不坚闭。 长安粟一囊,或许引前例。 不然买青山,补破仍茹粝。 出处顾何心,一沤寓斯世。 众雏能稼穑,暇日训孝悌。 相望渺海涯,恩勤未渠替。 张侯本万中,苏子劳再说。 排霄眄世儒,笑阅风外带。 草麻侍金銮,云空澹溶泄。 丈夫要特达,不必须援系。 即今转圜句,可荐五方帝。 如今县麻雨,立见万生济。
jūn zhù shù jiān   dòng zuò qiān zǎi  
ào sān bǎi piān    
yuán zhì chún   wàn xiàng ào  
píng shēng xiào   lùn jiāo wǎn suì  
jūn shī xìn shén   yǎn běn  
xíng é qián   chóu zèng cán chǒu  
chū bài tán   kǒng xiāo  
rán yīn shū zòng   níng zhǐ qián shì  
gǎn jiù fén   xùn fēi guǐ  
duān zhī shì xīng dào   ruò yǒu  
shén shèng jūn   jiā tīng liáng huì  
tiān rén xiǎn yōu   lùn lùn shì  
zhāo lái wàng qiān   bái shuǐ zhǎng tiān  
mǎn zhōng tián   miǎn  
shǔ fēn hòu xiān   láng bài yún  
qīng quán xiàng xiǎo qiàn   niàn  
bǎo qiǎo xiāng   shàng  
lǎo bàn dié   shì ēn liáng  
xiān cáo yǒu jiā zhāo   tiān hūn jiān  
cháng ān náng   huò yǐn qián  
rán mǎi qīng shān   réng  
chū chù xīn   ōu shì  
zhòng chú néng jià   xiá xùn xiào  
xiāng wàng miǎo hǎi   ēn qín wèi  
zhāng hóu běn wàn zhōng   láo zài shuō  
pái xiāo miǎn shì   xiào yuè fēng wài dài  
cǎo shì jīn luán   yún kōng dàn róng xiè  
zhàng yào   yuán  
jīn zhuǎn huán   jiàn fāng  
jīn xiàn   jiàn wàn shēng