次韵胡希圣登毗陵东山亭

宋代 李之仪
君不见狐裘相齐望前古,后日执鞭固欣慕。烟云得趣更飘萧,常使高人恨无路。 阑干峥嵘擅空阔,寒日低回得循步。朱轮想见不可从,南国小棠疑未去。 百年暴辉实之宾,俯盛仰衰情易新。孤怀直欲共倾倒,衣上元无一点尘。 又不见三千珠履春申君,十年天禄扬子云。极目平原草萦骨,秋月春风愁杀人。 五湖归去辨之蚤,击鼓撞钟犹恨少。险语缓丝一剑休,九衢相视空草草。 荆州万里控上流,歌舞翻风甚飞鸟。回首苍梧隔暮云,南狩不归何可叫。 解后相逢情更亲,刍狗畴能誇已陈。欲书醉语致多感,好事今无载酒人。 班班微阳度密竹,啧啧寒雀喧荒榛。韦郎所纪十无一,安得遗老酬咨询。 蹭蹬难堪随末俗,健论爱君如剪竹。宁人负我无负人,咄咄老瞒徒四目。 直弦易断曲未终,凤髓难容断谁续。白首胡君到孤独,在何分金齐鲍叔。
jūn jiàn qiú xiāng wàng qián   hòu zhí biān xīn yān yún de gèng piāo xiāo cháng   shǐ gāo 使 rén hèn    
lán gān zhēng róng shàn kōng kuò   hán huí xún zhū lún xiǎng jiàn cóng nán   guó xiǎo táng wèi    
bǎi nián bào huī shí zhī bīn   shèng yǎng shuāi qíng xīn huái zhí 怀 gòng qīng dǎo   shàng yuán diǎn chén    
yòu jiàn sān qiān zhū chūn shēn jūn   shí nián tiān yáng zi yún píng yuán cǎo yíng qiū   yuè chūn fēng chóu shā rén    
guī biàn zhī zǎo   zhuàng zhōng yóu hèn shǎo xiǎn huǎn jiàn xiū jiǔ   xiāng shì kōng cǎo cǎo    
jīng zhōu wàn kòng shàng liú   fān fēng shén fēi niǎo huí shǒu cāng yún nán   shòu guī jiào    
jiě hòu xiāng féng qíng gèng qīn   chú gǒu chóu néng kuā chén shū zuì zhì duō gǎn hǎo   shì jīn zài jiǔ rén    
bān bān wēi yáng zhú   hán què xuān huāng zhēn wéi láng suǒ shí ān   lǎo chóu xún    
cèng dèng nán kān suí   jiàn lùn ài jūn jiǎn zhú níng rén rén duō   duō lǎo mán    
zhí xián duàn wèi zhōng   fèng suǐ nán róng duàn shuí bái shǒu jūn dào zài   fēn jīn bào shū