次韵湖亭秋望
红衣老尽玻瓈国,孤屿人烟落秋色。豆花过雨水风凉,落日残蝉疏树碧。
雁天绀滑秋云净,玉函炯炯开寒镜。蟾枝香冷酒微醒,长笛一声无尽兴。
hóng
红
yī
衣
lǎo
老
jìn
尽
bō
玻
lí
瓈
guó
国
,
gū
孤
yǔ
屿
rén
人
yān
烟
luò
落
qiū
秋
sè
色
dòu
。
huā
豆
guò
花
yǔ
过
shuǐ
雨
fēng
水
liáng
风
luò
凉
,
rì
落
cán
日
chán
残
shū
蝉
shù
疏
bì
树
碧
。
yàn
雁
tiān
天
gàn
绀
huá
滑
qiū
秋
yún
云
jìng
净
,
yù
玉
hán
函
jiǒng
炯
jiǒng
炯
kāi
开
hán
寒
jìng
镜
chán
。
zhī
蟾
xiāng
枝
lěng
香
jiǔ
冷
wēi
酒
xǐng
微
cháng
醒
,
dí
长
yī
笛
shēng
一
wú
声
jìn
无
xīng
尽
兴
。