次韵黄子羽七十自叹

宋代 陈著
弃瓢巢父固云稀,解印陶潜未是非。 风雨似知人世换,溪山自爱主翁归。 时消孤闷有茶屋,天把独醒存芰衣。 我亦岁寒松下草,相望百里借春晖。
piáo cháo yún   jiě yìn táo qián wèi shì fēi  
fēng shì zhī rén shì huàn   shān ài zhǔ wēng guī  
shí xiāo mèn yǒu chá   tiān xǐng cún  
suì hán sōng xià cǎo   xiāng wàng bǎi jiè chūn huī