次韵黄子才冬至日醉卧王丞家梦还家如平时

宋代 周紫芝
黄郎本天才,骥足尚少屈。平生嗜烟霞,投老成痼疾。 乞食方叩门,携幼未入室。何为作斯游,瘦马醉自兀。 朝饥乃见驱,妙思何由逸。诵君思归吟,感我羁旅日。 道涂颇风埃,岁月苦飘忽。尚须营一饱,不愁屈两膝。 可怜蓬阁姿,未珥螭头笔。丞哉苦风流,威令宽且栗。 悬知千里驹,肯为牢之出。胡为倚寒窗,清梦恍若失。 但愁一线红,又过白驹隙。妇眉谁与画,旅发归亦栉。 咿嘤儿女欢,馀事听造物。
huáng láng běn tiān cái   shàng shǎo píng shēng shì yān xiá tóu   lǎo chéng    
shí fāng kòu mén   xié yòu wèi shì wéi zuò yóu shòu   zuì    
cháo nǎi jiàn   miào yóu sòng jūn guī yín gǎn      
dào fēng āi   suì yuè piāo shàng yíng bǎo   chóu liǎng    
lián péng 姿   wèi ěr chī tóu chéng zāi fēng liú wēi   lìng kuān qiě    
xuán zhī qiān   kěn wèi láo zhī chū wéi hán chuāng qīng   mèng huǎng ruò shī    
dàn chóu xiàn 线 hóng   yòu guò bái méi shuí huà   guī zhì    
yīng ér huān   shì tīng zào