次韵黄夷仲茶磨

宋代 苏轼
前人初用茗饮时,煮之无问叶与骨。 浸穷厥味臼始用,复计其初碾方出。 计尽功极至于磨,信哉智者能创物。 破槽折杵向墙角,亦其遭遇有伸屈。 岁久讲求知处所,佳者出自衡山窟。 巴蜀石工强镌凿,理疏性软良可咄。 予家江陵远莫致,尘土何人为披拂。
qián rén chū yòng míng yǐn shí   zhǔ zhī wèn
jìn qióng jué wèi jiù shǐ yòng   chū niǎn fāng chū
jǐn gōng zhì   xìn zāi zhì zhě néng chuàng
cáo zhé chǔ xiàng qiáng jiǎo   zāo yǒu shēn
suì jiǔ jiǎng qiú zhī chù suǒ   jiā zhě chū héng shān
shǔ shí gōng qiáng juān záo   shū xìng ruǎn liáng duō
jiā jiāng líng yuǎn zhì   chén rén wéi