次韵黄大痴艳体

元代 杨维桢
千枝烛树玉青葱,绿沙照人江雾空。 银甲辟弦斜雁柱,薰花扑被热鸳笼。 仙人掌重初承露,燕子腰轻欲受风。 闲写恼公诗已就,花房自捣守宫红。
qiān zhī zhú shù qīng cōng   绿 shā zhào rén jiāng kōng  
yín jiǎ xián xié yàn zhù   xūn huā bèi yuān lóng  
xiān rén zhǎng zhòng chū chéng   yàn zi yāo qīng shòu fēng  
xián xiě nǎo gōng shī jiù   huā fáng dǎo shǒu gōng hóng