次韵红蕉

宋代 方岳
篱根宿草已陈陈,谁护蕉红到此晨。 雪裹寸丹长似旧,人间万绿未知春。 翻经曾识观身法,乞种亲为土地神。 孤负晚风生酒兴,维摩示疾不沾唇。
gēn 宿 cǎo chén chén   shuí jiāo hóng dào chén  
xuě guǒ cùn dān zhǎng shì jiù   rén jiān wàn 绿 wèi zhī chūn  
fān jīng céng shí guān shēn   zhǒng qīn wéi shén  
wǎn fēng shēng jiǔ xìng   wéi shì zhān chún