次韵和子由欲得骊山澄泥砚

宋代 苏轼
举世争称邺瓦坚,一枚不换百金颁。 岂知好事王夫子,自采临潼绣领山。 经火尚含泉脉暖,吊秦应有泪痕潸。 封题寄去吾无用,近日従戎拟学班。
shì zhēng chēng jiān   méi huàn bǎi jīn bān
zhī hǎo shì wáng   cǎi lín tóng xiù lǐng shān
jīng huǒ shàng hán quán mài nuǎn   diào qín yīng yǒu lèi hén shān
fēng yòng   jìn cóng róng xué bān