次韵何子楚题吴传朋石渠大字

宋代 周紫芝
中郎往昔游鸿都,眼见帚垩心成书。乃知隶法亦天授,后世岂复斯人徒。 周王百度新复古,道家山是图书府。吴侯妙翰绝古今,高榜横空近风雨。 大字三尺古所难,细书不要乌丝栏。四蹄自抉水边石,两翮忽举空中鸾。 知君自是文中虎,便恐声名传帝所。借令头白下凌云,寄语韦郎耐辛苦。
zhōng láng wǎng yóu hóng 鸿 dōu   yǎn jiàn zhǒu è xīn chéng shū nǎi zhī tiān shòu hòu   shì rén    
zhōu wáng bǎi xīn   dào jiā shān shì shū hóu miào hàn jué jīn gāo   bǎng héng kōng jìn fēng    
sān chǐ suǒ nán   shū yào lán jué shuǐ biān shí liǎng   kōng zhōng luán    
zhī jūn shì wén zhōng   biàn 便 kǒng shēng míng chuán suǒ jiè lìng tóu bái xià líng yún   wéi láng nài xīn