次韵和仲咸对雪散吟三十韵

宋代 王禹偁
静对春天雪,时烹月俸茶。 久闲便澹薄,渐老厌諠哗。 徙倚终朝看,溟蒙向晓加。 应同头上发,复乱眼中花。 光暝侵灯暗,声繁拂竹斜。 东风吹片片,北户积些些。 最豁三农望,匀淹百草芽。 润胜天上露,媚掩日边霞。 史笔应先纪,丰年的不赊。 舞萦农叟袂,飘逐使君车。 善政商於郡,优闲副使家。 酒钱随分有,诗笛且须夸。 岸洒泉声好,园滋荠色嘉。 无心思北阙,有兴读南华。 地隐商於洛,山绵楚与巴。 拖肠甘似鼠,画足不争蛇。 有病如原宪,无才敌景差。 由来叩寂寞,全胜事骄奢。 世态诚堪笑,前贤亦可嗟。 绛侯憎贾谊,白傅怨王涯。 宣室终前席,浔阳暂种畲。 升沉常自得,消息一何佳。 自顾曾伤翼,甘同不食瓜。 但全蝼蚁命,敢斗虎狼牙。 竹箭天生直,潢污地本洼。 敢云求富贵,且免奉奸邪。 夜黑灯烧桦,朝饥饭带砂。 尚惭纡紫绶,岂望署黄麻。 亲寿高如鹤,儿娇语似鸦。 时时倾一酌,聚口笑唅呀。
jìng duì chūn tiān xuě   shí pēng yuè fèng chá  
jiǔ xián biàn 便 dàn báo   jiàn lǎo yàn xuān huā  
zhōng zhāo kàn   míng méng xiàng xiǎo jiā  
yīng tóng tóu shàng   luàn yǎn zhōng huā  
guāng míng qīn dēng àn   shēng fán zhú xié  
dōng fēng chuī piàn piàn   běi xiē xiē  
zuì huō sān nóng wàng   yún yān bǎi cǎo  
rùn shèng tiān shàng   mèi yǎn biān xiá  
shǐ yīng xiān   fēng nián de shē  
yíng nóng sǒu mèi   piāo zhú shǐ 使 jūn chē  
shàn zhèng shāng jùn   yōu xián shǐ 使 jiā  
jiǔ qián suí fēn yǒu   shī qiě kuā  
àn quán shēng hǎo   yuán jiā  
xīn běi què   yǒu xīng nán huá  
yǐn shāng luò   shān mián chǔ  
tuō cháng gān shì shǔ   huà zhēng shé  
yǒu bìng yuán xiàn   cái jǐng chà  
yóu lái kòu   quán shèng shì jiāo shē  
shì tài chéng kān xiào   qián xián jiē  
jiàng hòu zēng jiǎ   bái yuàn wáng  
xuān shì zhōng qián   xún yáng zàn zhǒng shē  
shēng chén cháng   xiāo xi jiā  
zēng shāng   gān tóng shí guā  
dàn quán lóu mìng   gǎn dòu láng  
zhú jiàn tiān shēng zhí   huáng běn  
gǎn yún qiú guì   qiě miǎn fèng jiān xié  
hēi dēng shāo huà   cháo fàn dài shā  
shàng cán shòu   wàng shǔ huáng  
qīn shòu 寿 gāo   ér jiāo shì  
shí shí qīng zhuó   kǒu xiào hán