次韵和正仲燕保宁览辉游崇胜凤台

宋代 黄履
霜晨饮保宁,亭午游崇胜。两寺连一岗,相远亦相映。 登临目所击,今古坐可證。重轻叹吴鼎,白黑昭晋乘。 山空霸气灭,花草埋幽径。松孤不易立,修竹无衰盛。 徘徊凤凰台,默默揆所称。虞恩动植被,周道乾坤正。 仪韶与鸣岐,如影随形凭。宋文三十年,陈迹俛仰竟。 因公肆笔题,发我悲秋兴。鄙哉草间活,起自青衣侦。 弱嗣弛严训,元嘉仅澄静。凤兮何德衰,来贻后人订。 微干生巨枝,虽有理亦横。非类心必殊,同声始相应。 迩来王蜀朝,攻杀日靡定。而彼四灵物,迭出如为佞。 因知德未臻,不足称符命。已矣勿复陈,杯中醉贤圣。
shuāng chén yǐn bǎo níng   tíng yóu chóng shèng liǎng lián gǎng xiāng   yuǎn xiāng yìng    
dēng lín suǒ   jīn zuò zhèng zhòng qīng tàn dǐng bái   hēi zhāo jìn chéng    
shān kōng miè   huā cǎo mái yōu jìng sōng xiū   zhú shuāi shèng    
pái huái fèng huáng tái   kuí suǒ chēng ēn dòng zhí bèi zhōu   dào qián kūn zhèng    
sháo míng   yǐng suí xíng píng sòng wén sān shí nián chén   yǎng jìng    
yīn gōng   bēi qiū xīng zāi cǎo jiān huó   qīng zhēn    
ruò chí yán xùn   yuán jiā jǐn chéng jìng fèng shuāi lái   hòu rén dìng    
wēi gàn shēng zhī   suī yǒu héng fēi lèi xīn shū tóng   shēng shǐ xiāng yìng    
ěr lái wáng shǔ cháo   gōng shā dìng ér líng dié   chū wèi nìng    
yīn zhī wèi zhēn   chēng mìng chén bēi   zhōng zuì xián shèng