次韵和张道济长官

宋代 孔平仲
万里悄然若有霜,南山秋色两苍苍。巳经晚雨驱除热,更得西风断送凉。 瀚海人空云弄白,吴江波阔叶吹黄。知君昨夜书帷梦,半在亲庭半在乡。
wàn qiǎo rán ruò yǒu shuāng   nán shān qiū liǎng cāng cāng jīng wǎn chú gèng   fēng 西 duàn sòng liáng    
hàn hǎi rén kōng yún nòng bái   jiāng kuò chuī huáng zhī jūn zuó shū wéi mèng bàn   zài qīn tíng bàn zài xiāng