次韵和永叔石枕与笛竹簟

宋代 梅尧臣
溪上枕剖龙卵石,蕲匠簟制蛇皮纹。 客从东方一持赠,竹色蒸青石抱云。 磨沙斲骨自含润,饱霜吊节无留尘。 京师贵豪空有力,六月耐此炎蒸剧。 旱风赤日吹热来,大厦高檐任雕饰。 头颅汗匝无富贫,虽有颁冰论官职。 官高职重冰则多,日永冰消难更得。 唯公扫室施枕簟,迎凉自感东方客。 东方客应非俗昏,能使贤人心体适。 贤人何以偏伏人,天下才名方赫赫。 我吟困穷不可听,昼夜蚊蚋苍蝇声。 蝇如远鸡耳初感,蚊若隐雷空际鸣。 葛厨顶绽屋蝎堕,菅席耒阳牛炙死。 因思杨恽废时言,但愿人生行乐尔。 公今事业在朝廷,去就尤当慎终始。 待公睡足秋风来,去奉高谈挥麈尾。
shàng zhěn pōu lóng luǎn shí   jiàng diàn zhì shé wén  
cóng dōng fāng chí zèng   zhú zhēng qīng shí bào yún  
shā zhuó hán rùn   bǎo shuāng diào jié liú chén  
jīng shī guì háo kōng yǒu   liù yuè nài yán zhēng  
hàn fēng chì chuī lái   shà gāo yán rèn diāo shì  
tóu hàn pín   suī yǒu bān bīng lùn guān zhí  
guān gāo zhí zhòng bīng duō   yǒng bīng xiāo nán gèng  
wéi gōng sǎo shì shī zhěn diàn   yíng liáng gǎn dōng fāng  
dōng fāng yīng fēi hūn   néng shǐ 使 xián rén xīn shì  
xián rén piān rén   tiān xià cái míng fāng  
yín kùn qióng tīng   zhòu wén ruì cāng ying shēng  
yíng yuǎn ěr chū gǎn   wén ruò yǐn léi kōng míng  
chú dǐng zhàn xiē duò   jiān lěi yáng niú zhì  
yīn yáng yùn fèi shí yán   dàn yuàn rén shēng xíng ěr  
gōng jīn shì zài cháo tíng   jiù yóu dāng shèn zhōng shǐ  
dài gōng shuì qiū fēng lái   fèng gāo tán huī zhǔ wěi