次韵和杨叔恬赠郑秘丞

宋代 刘攽
纬萧弃明珠,龟手安絣漂。浮生每殊涂,吹万亦异窍。 传剑不成显,谈舌无与掉。圜冠岂误身,儒术真寡要。 岁时不我与,壮年更稚少。白发绿鬓多,班班已盈照。 安排慕无闷,推命独孤笑。趋愚甘就迂,遣累稍夷峭。 嵯峨天门开,事业寄周召。登贤如弗及,得士故颇料。 乃知古犹今,孰有贺随吊。寸善曾不遗,有功辄先调。 骅骝自西极,翠羽出丹徼。黄钟陋巴歈,文鼎嗤畚筱。 况闻丘园秀,得以虚名钓。唯忧有道卷,莫敢后时诮。 食苹鹿相呼,在鹤鸡群叫。饭牛歌何哀,筑岩貌惟肖。 顾予乃迷方,黥劓谁与疗。章甫期适越,风帆欲逾峤。 敦敦乐瓢箪,耿耿甚荧耀。聊欢龟曳涂,犹畏牺入庙。 同声邈难期,僻陋常耳剽。逢君独欣然,夙昔共明诏。 屡闻诸侯辟,复见尚书召。奈何竟栖栖,尘土翳光曜。 西山悲采薇,鼎食归洒削。飞将不得封,重侯付嫖姚。 新篇一何工,大巧全众妙。上言道路勤,山海穷听眺。 次述畴昔游,弁髦迨冠醮。下云厌屡空,藜藿甘咀嚼。 英贤困奇蹇,为善谁复劭。譬如饮洪钟,伟量乃能釂。 郑公亦全材,大厦方䆗窱。珉瑶谢尺璧,丝管让清啸。 吾闻天祐贤,柞棫民所燎。胡为沮溺俦,躬耕老蓬藋。
wěi xiāo míng zhū   guī shǒu ān bēng piāo shēng měi shū chuī   wàn qiào    
chuán jiàn chéng xiǎn   tán shé diào huán guān shēn   shù zhēn guǎ yào    
suì shí   zhuàng nián gèng zhì shǎo bái bìn 绿 duō bān   bān yíng zhào    
ān pái mèn   tuī mìng xiào gān jiù qiǎn   lèi shāo qiào    
cuó é tiān mén kāi   shì zhōu zhào dēng xián de   shì liào    
nǎi zhī yóu jīn   shú yǒu suí diào cùn shàn céng yǒu   gōng zhé xiān diào    
huá liú 西   cuì chū dān jiǎo huáng zhōng lòu wén   dǐng chī běn xiǎo    
kuàng wén qiū yuán xiù   míng diào wéi yōu yǒu dào juǎn   gǎn hòu shí qiào    
shí píng 鹿 xiāng   zài qún jiào fàn niú āi zhù   yán mào wéi xiào    
nǎi fāng   qíng shuí liáo zhāng shì yuè fēng   fān jiào    
dūn dūn piáo dān   gěng gěng shén yíng yào 耀 liáo huān guī yóu   wèi miào    
tóng shēng miǎo nán   lòu cháng ěr piāo féng jūn xīn rán   gòng míng zhào    
wén zhū hóu   jiàn shàng shū zhào nài jìng chén   guāng yào    
西 shān bēi cǎi wēi   dǐng shí guī xuē fēi jiāng fēng zhòng   hòu piáo yáo    
xīn piān gōng   qiǎo quán zhòng miào shàng yán dào qín shān   hǎi qióng tīng tiào    
shù chóu yóu   biàn máo dài guān jiào xià yún yàn kōng   huò gān jué    
yīng xián kùn jiǎn   wéi shàn shuí shào yǐn hóng zhōng wěi   liàng nǎi néng jiào    
zhèng gōng quán cái   shà fāng yǎo tiǎo mín yáo xiè chǐ   guǎn ràng qīng xiào    
wén tiān yòu xián   zuò mín suǒ liáo wéi chóu gōng   gēng lǎo péng