次韵和吴季野游山寺登望文脊山

宋代 梅尧臣
楚客好山水,五月上亭峰。 峰顶望文脊,草树皆有容。 身既近猿鸟,心欲追乔松。 石壁出云背,苔磴千万重。 下视霹雳飞。忽起枯株龙。 却还僧居宿,暮践樵子踪。 作诗留粉墙,削藁为我封。 美璞世未识,独令和氏逢。
chǔ hǎo shān shuǐ   yuè shàng tíng fēng  
fēng dǐng wàng wén   cǎo shù jiē yǒu róng  
shēn jìn yuán niǎo   xīn zhuī qiáo sōng  
shí chū yún bèi   tái dèng qiān wàn zhòng  
xià shì fēi zhū lóng    
què hái sēng 宿   jiàn qiáo zōng  
zuò shī liú fěn qiáng   xuē gǎo wèi fēng  
měi shì wèi shí   lìng shì féng