次韵和吴冲卿伤何济川

宋代 梅尧臣
生爱虚名苦辩亡,沦精竭智可哀伤。 谁将事附三公传,自有文夸古战场。 坟土未乾还卜穴,挽声才绝又新章。 是非从此方应定,弟子犹争左氏长。
shēng ài míng biàn wáng   lún jīng jié zhì āi shāng
shuí jiāng shì sān gōng chuán   yǒu wén kuā zhàn chǎng
fén wèi qián hái bo xué   wǎn shēng cái jué yòu xīn zhāng
shì fēi cóng fāng yīng dìng   yóu zhēng zuǒ shì zhǎng