次韵和王泰州

宋代 刘攽
粒食由来不愿馀,云飞自愧羽翰孤。已同白首滞三署,却羡青郊授一夫。 出守故人犹虎竹,相忘吾道亦江湖。秋来卧阁知何事,铃索生尘狱有芜。
shí yóu lái yuàn   yún fēi kuì hàn tóng bái shǒu zhì sān shǔ què   xiàn qīng jiāo shòu    
chū shǒu rén yóu zhú   xiāng wàng dào jiāng qiū lái zhī shì líng   suǒ shēng chén yǒu