次韵和脱因宗道感兴三首 其二

明代 刘基
松柏守孤直,不争桃李色。明星在青天,有时化为石。 春风车马尘,竟日翳紫陌。宁知禾黍地,旧是王侯宅。 蓬莱有仙药,求之不可得。霜风吹林木,岁暮徒怆恻。
sōng bǎi shǒu zhí   zhēng táo míng xīng zài qīng tiān yǒu   shí huà wèi shí    
chūn fēng chē chén   jìng níng zhī shǔ jiù   shì wáng hóu zhái    
péng lái yǒu xiān yào   qiú zhī shuāng fēng chuī lín suì   chuàng