次韵和师稷清明怀乡之什 其三

南北朝 邹浩
天路幽禽暖颉颃,芝兰抽砌叶初长。自怜骨立风光里,勉向原头泣奉尝。
tiān yōu qín nuǎn jié háng   zhī lán chōu chū zhǎng lián fēng guāng   miǎn xiàng yuán tóu fèng cháng