次韵和孟伯真感兴四首 其四

明代 刘基
多事繁花白映红,无愁细草绿浮空。春秋迭代人先老,天地生成意不穷。 凤鸟长辞西岭树,鲸鱼自起北溟风。几时学得玄真子,箬笠蓑衣一短篷。
duō shì fán huā bái yìng hóng   chóu cǎo 绿 kōng chūn qiū dié dài rén xiān lǎo tiān   shēng chéng qióng    
fèng niǎo cháng 西 lǐng shù   jīng běi míng fēng shí xué xuán zhēn ruò   suō duǎn péng