次韵和孟伯真感兴四首 其三

明代 刘基
平时盗贼起成云,厚禄能忘愧庶民。樽俎自高廊庙策,经纶不用草茅人。 思家远道风尘恶,争食空山虎豹嗔。莫怪洛阳年少客,持书痛哭向枫宸。
píng shí dào zéi chéng yún   hòu néng wàng kuì shù mín zūn gāo láng miào   jīng lún yòng cǎo máo rén
jiā yuǎn dào fēng chén è   zhēng shí kōng shān bào chēn guài luò yáng nián shào   chí shū tòng xiàng fēng chén