次韵和刘贡甫登黄楼见寄并寄子由二首

宋代 苏轼
清派连淮上,黄楼冠海隅。 此诗尤伟丽,夫子计魁梧。 (刘为人短小。 )世俗轻瑚琏,巾箱袭武夫。 坐令乘传遽,奔走为储须。 邂逅我已失,登临谁与俱。 贫贪仓氏粟,身听冶家aa22。 会合难前定,归休试后图。 腴田未可买,(本欲买田于泗上,近已不遂矣。 )穷鬼却须呼。 二水何年到,双洪不受舻。 至今清夜梦,飞辔策天吴。 (此诗寄刘。 )与子皆去国,十年天一隅。 数奇逢恶岁,计拙集枯梧。 好士余刘表,穷交忆灌夫。 不矜持汉节,犹许揽桓须。 清句金丝合,高楼雪月俱。 吟哦出新意,指画想前aa22。 (子由初赴南京,送之出东门,登城上,览山川之胜,云此地可作楼观,于是始有改筑之意。 )自写千言赋,新裁六幅图。 (近以绢自写子由《黄楼赋》为六幅图,甚妙。 )传看一坐耸,劝著尺书呼。 莫使骚人怨,东游不到吴。 (此诗寄子由。 )
qīng pài lián huái shàng   huáng lóu guān hǎi  
shī yóu wěi   kuí  
  liú wéi rén duǎn xiǎo  
  shì qīng liǎn   jīn xiāng  
zuò lìng chéng chuán   bēn zǒu wèi chǔ  
xiè hòu shī   dēng lín shuí  
pín tān cāng shì   shēn tīng jiā   a   a   2   2 aa22。
huì nán qián dìng   guī xiū shì hòu  
tián wèi mǎi     běn mǎi tián shàng   jìn suí  
  qióng guǐ què  
èr shuǐ nián dào   shuāng hóng shòu  
zhì jīn qīng mèng   fēi pèi tiān  
  shī liú  
  zi jiē guó   shí nián tiān  
shù féng è suì   zhuō  
hǎo shì liú biǎo   qióng jiāo guàn  
jīn chí hàn jié   yóu lǎn huán  
qīng jīn   gāo lóu xuě yuè  
yín é chū xīn   zhǐ huà xiǎng qián   a   a   2   2 aa22。
  zi yóu chū nán jīng   sòng zhī chū dōng mén   dēng chéng shàng   lǎn shān chuān zhī shèng   yún zuò lóu guàn   shì shǐ yǒu gǎi zhù zhī  
  xiě qiān yán   xīn cái liù  
  jìn juàn xiě zi yóu huáng lóu wèi liù shén miào        
  chuán kàn zuò sǒng   quàn zhù chǐ shū  
shǐ 使 sāo rén yuàn   dōng yóu dào  
  shī yóu