次韵和高子衡观察静中吟

清代 顾瑗
钟动鸡鸣俄顷时,迷离野鹿与标枝。前尘误触婴身网,此日真成无当卮。 愧我顽空耽说偈,喜君解脱善谈诗。犍椎忽忆须弥顶,三十年来悔已迟。
zhōng dòng míng é qǐng shí   鹿 biāo zhī qián chén chù yīng shēn wǎng   zhēn chéng dàng zhī
kuì wán kōng dān shuō   jūn jiě tuō shàn tán shī jiān zhuī dǐng   sān shí nián lái huǐ chí