次韵和曾徽言登北禅寺塔

宋代 李纲
佛教入中土,贝多凡几翻。摩腾导其流,僧伽鼓其澜。 乃建窣堵波,高标屹参天。划如五彩虹,上与青霄干。 兹塔更奇古,层檐俯通川。江山递隐见,万象森回环。 公子抱远韵,登临眇风烟。仰穿龙蛇穴,旁瞰日月悬。 茫茫悉细碎,寓目疑无全。归来吐妙句,字字劳精甄。 嗟我方屏处,胜游阻清缘。幸窥慈恩作,如见众宝山。 宗风久寂寞,纻絮何其寒。安得师子吼,震此龙象筵。 关弓挟白羽,櫜鞬相周旋。当分宝塔坐,一瞬三万年。
jiào zhōng   bèi duō fán fān téng dǎo liú sēng   qié lán    
nǎi jiàn   gāo biāo cān tiān huà cǎi hóng shàng   qīng xiāo gàn    
gèng   céng yán tōng chuān jiāng shān yǐn jiàn wàn   xiàng sēn huí huán    
gōng bào yuǎn yùn   dēng lín miǎo fēng yān yǎng chuān lóng 穿 shé xué páng   kàn yuè xuán    
máng máng suì   quán guī lái miào   láo jīng zhēn    
jiē fāng píng chǔ   shèng yóu qīng yuán xìng kuī ēn zuò   jiàn zhòng bǎo shān    
zōng fēng jiǔ   zhù hán ān shī hǒu zhèn   lóng xiàng yán    
guān gōng xié bái   gāo jiān xiāng zhōu xuán dāng fēn bǎo zuò   shùn sān wàn nián