次韵古体二首 其一

元代 范梈
偶为淳朴语,即有希夷风。在世能勿忤,聊以古为同。 大巧三代人,所拙辨伪工。曲哉末学士,妄拟述作功。 至性苟能尽,焉得推盛隆?先师予狂狷,盖愤失所中。 于时得依归,敢叹吾道穷?
ǒu wèi chún   yǒu fēng zài shì néng   liáo wèi tóng
qiǎo sān dài rén   suǒ zhuō biàn wěi gōng zāi xué shì   wàng shù zuò gōng
zhì xìng gǒu néng jǐn   yān tuī shèng lóng   xiān shī kuáng juàn   gài fèn shī suǒ zhōng
shí guī   gǎn tàn dào qióng