次韵郭梅边汤孤松见寄

宋代 赵文
杜门却扫冯敬通,何人载酒暖此翁。 昼长书罢啼鸟寂,山水似我清而穷。 山僧携来两诗卷,笔势迅疾如追锋。 渔歌风断郭功父,碧云暮合汤休公。 寒梅自照太古雪,孤松压倒妖春红。 一时见此光怪物,丈室忽换化人宫。 近者重游宝林寺,山行小辟炎毒攻。 唱酬坐觉山鬼泣,谈笑不知酒海空。 当时分韵十五客,冠童亦有童非童。 惜哉梅松不在眼,自与修竹为吾宗。 传闻净觉更殊胜,极欲往求三日聋。 补天久已付昨梦,面壁更欲收奇功。 百年金碧亦尘土,须有好语留山中。 山中道人许我否,饱饭摩腹听松风。
mén què sǎo féng jìng tōng   rén zài jiǔ nuǎn wēng  
zhòu cháng shū niǎo   shān shuǐ shì qīng ér qióng  
shān sēng xié lái liǎng shī juàn   shì xùn zhuī fēng  
fēng duàn guō gōng   yún tāng xiū gōng  
hán méi zhào tài xuě   sōng dǎo yāo chūn hóng  
shí jiàn guāng guài wu   zhàng shì huàn huà rén gōng  
jìn zhě zhòng yóu bǎo lín   shān xíng xiǎo yán gōng  
chàng chóu zuò jué shān guǐ   tán xiào zhī jiǔ hǎi kōng  
dāng shí fēn yùn shí   guān tóng yǒu tóng fēi tóng  
zāi méi sōng zài yǎn   xiū zhú wèi zōng  
chuán wén jìng jué gèng shū shèng   wǎng qiú sān lóng  
tiān jiǔ zuó mèng   miàn gèng shōu gōng  
bǎi nián jīn chén   yǒu hǎo liú shān zhōng  
shān zhōng dào rén fǒu   bǎo fàn tīng sōng fēng