次韵古梅

宋代 虞俦
怪底昌园一种梅,老枝强项独迟开。 伶俜鹤膝翻嫌瘦,皴皵龙鳞不受摧。 羞把冰肌混桃李,故将粉面映莓苔。 广平铁石心犹在,宁有诗情似玉台。
guài chāng yuán zhǒng méi   lǎo zhī qiáng xiàng chí kāi  
líng pīng fān xián shòu   cūn què lóng lín shòu cuī  
xiū bīng hùn táo   jiāng fěn miàn yìng méi tái  
guǎng 广 píng tiě shí xīn yóu zài   níng yǒu shī qíng shì tái