次韵高要令刘湜峡山寺见寄

宋代 苏轼
新闻妙无多,旧学闲可束。 犹当隐季主,未遽逃梅福。 空肠吐馀思,静似蚕缀簇。 寸田结初果,秀若铜生绿。 荆棘扫诚尽,梨枣忧不熟。 高人宁铸金,下士乃服玉。 君看岭峤隘,我欲巾笥蓄。 曾攀罗浮顶,亦到朱明谷。 旋观真历块,归卧甘破屋。 故人老犹仕,世味薄如縠,偶従越女笑,不怕蛮江浴。 惊闻尺书到,喜有新诗辱。 应怜五管客,曾作八州督。 骨销谗口铄,胆破狱吏酷。 陇云不易寄,江月乃可掬。 遥千清远寺,不称空洞腹。 蹇驴步武碎,短瑟弦柱促。 仰看泉落珮,俯听石响毂。 千峰泻清驶,一往无回躅。 狂雷失晤语,过电不容目。 要知僧长饥,正坐山少肉。 人间无南北,蜗角空出缩。 仇池九十九,(仇池有九十九泉,予尝梦至,有诗。 嵩少三十六。 子由近买田阳翟,北望嵩山,甚近。 )天人同一梦,仙凡无两录。 陋邦真可老,生理亦粗足。 便回爇天焰,长作照海独。 (爇天焰见退之诗。 近黄鲁直寄诗云:莲花合里一寸烛,牝马海中烧百川。 鲁直盖近有得也。 )
xīn wén miào duō   jiù xué xián shù  
yóu dāng yǐn zhǔ   wèi táo méi  
kōng cháng   jìng shì cán zhuì  
cùn tián jié chū guǒ   xiù ruò tóng shēng 绿  
jīng sǎo chéng jǐn   zǎo yōu shú  
gāo rén níng zhù jīn   xià shì nǎi  
jūn kàn lǐng qiáo ài   jīn  
céng pān luó dǐng   dào zhū míng  
xuán guān zhēn kuài   guī gān  
rén lǎo yóu shì   shì wèi báo   ǒu cóng yuè xiào   mán jiāng  
jīng wén chǐ shū dào   yǒu xīn shī  
yīng lián guǎn   céng zuò zhōu  
xiāo chán kǒu shuò   dǎn  
lǒng yún   jiāng yuè nǎi  
yáo qiān qīng yuǎn   chēng kōng dòng  
jiǎn suì   duǎn xián zhù  
yǎng kàn quán luò pèi   tīng shí xiǎng  
qiān fēng xiè qīng shǐ   wǎng huí zhú  
kuáng léi shī   guò diàn róng  
yào zhī sēng zhǎng   zhèng zuò shān shǎo ròu  
rén jiān nán běi   jiǎo kòng chū suō  
chóu chí jiǔ shí jiǔ     chóu chí yǒu jiǔ shí jiǔ quán   cháng mèng zhì   yǒu shī  
sōng shǎo sān shí liù  
zi yóu jìn mǎi tián yáng   běi wàng sōng shān   shén jìn  
  tiān rén tóng mèng   xiān fán liǎng  
lòu bāng zhēn lǎo   shēng  
biàn 便 huí ruò tiān yàn   zhǎng zuò zhào hǎi  
  ruò tiān yàn jiàn tuì 退 zhī shī  
jìn huáng zhí shī yún   lián huā cùn zhú   pìn hǎi zhōng shāo bǎi chuān  
zhí gài jìn yǒu de