次韵高守无隐苦热

宋代 王之道
郁蒸还起砲车云,旱气方隆雨未能。 应念开帱来白鸟,故成洒酒聚青蝇。 南皮痛饮君当继,北牖高眠我独醒。 人仰郡侯清可倚,暑中真是一条冰。
zhēng hái pào chē yún   hàn fāng lóng wèi néng
yīng niàn kāi chóu lái bái niǎo   chéng jiǔ qīng yíng
nán tòng yǐn jūn dāng   běi yǒu gāo mián xǐng
rén yǎng jùn hòu qīng   shǔ zhōng zhēn shi tiáo bīng