次韵感春五首 其四

宋代 黄庭坚
鸟声春渐长,烟雨春薄暮。风光不长妍,如客暂时寓。 芸芸物争时,天地有常度。我行睹大河,黄流日东骛。 喟然欲乘桴,莽不见洲渚。张侯但饮酒,无用恨羁旅。 十年富贵子,今作一丘土。
niǎo shēng chūn jiàn zhǎng   yān chūn fēng guāng zhǎng yán   zàn shí    
yún yún zhēng shí   tiān yǒu cháng xíng huáng   liú dōng    
kuì rán chéng   mǎng jiàn zhōu zhǔ zhāng hóu dàn yǐn jiǔ   yòng hèn    
shí nián guì   jīn zuò qiū