次韵赋吴尊师漱芳亭白、红梅花二首 其二

元代 范梈
惟梅本是群仙侣,别有芳姿照微雨。人尝误作杏花看,我亦戏作莲花语。 即色非空还是色,遽数不终须悉数。偷服丹砂抹玉唇,赭颜谪向春风舞。 呜呼,安得东皇锡赤社,胙以朱陵为尔土。
wéi méi běn shì qún xiān   bié yǒu fāng 姿 zhào wēi rén cháng zuò xìng huā kàn   zuò lián huā
fēi kōng hái shì   shù zhōng shǔ tōu dān shā chún   zhě yán zhé xiàng chūn fēng
  ān dōng huáng chì shè   zuò zhū líng wéi ěr